[Case study] Pepsi và bước ngoặt trong ngành công nghiệp đóng chai

[Case study] Pepsi và bước ngoặt trong ngành công nghiệp đóng chai

Những ai có thể tạo ra thành quả vượt trội đều biết rằng việc phân tích các rủi ro là cần thiết và họ hiểu được mức độ tác động – cả tiêu cực lẫn tích cực – khi chấp nhận rủi ro đó.

Thách thức: Năm 2006, Rajendra Gursahaney, một giám đốc kỹ thuật cấp cao của Pepsi Beverages Company – bộ phận đóng chai của Tập đoàn Pepsi, muốn sản xuất một loại chai nhựa mỏng hơn, nhẹ hơn, thân thiện với môi trường hơn và được nạp ít nitơ (để đảm bảo chất lượng sản phẩm ổn định) hơn so với hiện tại.

Ý tưởng này có thể là một cuộc cách mạng trong ngành công nghiệp đóng chai, hoặc cũng có thể khiến Pepsi mất hàng triệu USD.

Câu chuyện: Các loại thức uống không có gas rất dễ bị nhiễm khuẩn nếu đóng chai không phù hợp. Vì vậy, hầu hết các nhà sản xuất đều đun nóng đến một nhiệt độ để diệt các loại vi sinh vật.

Nước giải khát đã đun nóng được cho vào chai và diệt khuẩn. Chai sử dụng là một loại chai nhựa dày để không bị biến dạng và cũng đồng nghĩa với việc tốn chi phí, nặng nề và không thân thiện với môi trường.

Rajendra Gursahaney, được biết đến như một bậc thầy (guru), băn khoăn liệu có thể bổ sung một loại khí không gây hại (chẳng hạn như nitơ), loại khí có thể giãn nở giúp không làm biến dạng chai khi chai co lại trong quá trình làm lạnh. Với phương thức này thì cũng không cần phải sử dụng chai nhựa có thành dày.

Khó khăn lớn nhất là nước nóng không hấp thụ nitơ vì nitơ liên tục bốc hơi và chất lỏng trào lên.

Vận động sự ủng hộ từ ban điều hành: Pepsi khuyến khích chấp nhận một mức độ rủi ro nhất định, miễn là phương án thực hiện được dựa trên việc phân tích kỹ lưỡng và hợp lý.

Rajendra Gursahaney biết công ty sẽ lắp đặt một dây chuyền sản xuất mới ở Nga có sự hợp tác với Lipton Tea và lên kế hoạch để thực hiện.

Trước tiên, Rajendra Gursahaney trình bày về các rủi ro và trả lời nhiều câu hỏi hóc búa từ ban lãnh đạo, chẳng hạn như công nghệ mới khác công nghệ hiện tại như thế nào, hệ thống đóng chai truyền thống hoạt động chậm nhất đến khi nào, và nếu ý tưởng này thất bại thì sẽ ảnh hưởng ra sao?

Rajendra Gursahaney đưa ra các mốc thời gian và các tính toán thiệt hại. Nếu ý tưởng này thành công, Pepsi có thể tiết kiệm chi phí vật liệu nhựa đến hàng triệu USD mỗi năm cho một dây chuyền, và cũng sẽ rất tốt cho môi trường.

Chọn đúng người: Rajendra Gursahaney chọn một nhóm không quá e ngại rủi ro, bao gồm nhân sự từ Pepsi, Lipton, công ty sản xuất chai, công ty cung cấp nitơ, công ty đóng chai và nhóm điều hành tại Nga.

Nhóm nhân viên từ 6 bên này làm việc hơn một năm trong phòng thí nghiệm tại Hamburg (Đức).

Họ lập một dây chuyền thử nghiệm: Nước nóng được đổ đẩy vào chai, rồi nạp thêm một lượng nhỏ khí nitơ. Sau đó, chai được đậy nắp lại và nhúng vào một ống đựng đầy nước đá.

Nhóm nghiên cứu sau đó xem xét hình dạng của chai, soi dưới ánh sáng và dò kỹ từng centimet.

Vượt qua trở ngại: Nhóm nghiên cứu làm ra một loại chai nhưng sau vài tuần thử nghiệm trên dây chuyền sản xuất thì có đến 10% bị biến dạng và không phù hợp để đưa ra bán trên thị trường.

Nhóm nghiên cứu thử nghiệm mức nước rót trong các chai, lượng nitơ bơm vào… trong 6 tuần liền để tìm ra phương cách phù hợp.

Cuối cùng, một thành viên của nhóm đề xuất nên lắp đặt một camera tốc độ cao để theo dõi xem nitơ có bị thất thoát khi vào chai hay không – vốn không thể quan sát bằng mắt thường.

Điều này giúp nhóm nghiên cứu biết được lượng nitơ chính xác cần thêm vào mà nước lại không bị tràn ra ngoài.

Giải pháp: Sau 14 tháng làm việc, nhóm nghiên cứu đã tìm ra quy trình để giữ cho nitơ không bị bay hơi mà trà nóng lại không bị tràn; và họ cũng đã chế tạo ra loại chai có trọng lượng nhỏ hơn và thành mỏng hơn rất nhiều so với trước đó. Một chai truyền thống 1.5 lít nặng 63g, chai của nhóm phát minh ra chỉ nặng 48g.

Pepsi ước tính giảm được 7.5 triệu USD tiền chi phí vật liệu nhựa chỉ riêng ở thị trường Nga, và môi trường cũng đỡ bị ô nhiễm.

Pepsi quyết định không chuyển giao bản quyền công nghệ này mà thay vào đó sẵn sàng chia sẻ miễn phí với các công ty khác.

Năm 2009, Rajendra Gursahaney được trao giải thưởng bền vững “best of the best” của Pepsi. Ông thừa nhận không thể tự mình tạo nên bước đột phá này và chia sẻ giải thưởng với các thành viên trong nhóm.

Bài học: Trong khi “rủi ro” hiện nay không được đề cập nhiều trong phòng họp, các bước cải tiến, thay đổi quy trình cần phải đặt ra yếu tố này.

Những ai có thể tạo ra thành quả vượt trội đều biết rằng việc phân tích các rủi ro là cần thiết và họ hiểu được mức độ tác động – cả tiêu cực lẫn tích cực – khi chấp nhận rủi ro đó.

Nguồn: Financial Times